Game-VN  >  12 03 am
kèo nhà cái

cái Dương Vi nhìn thấy trên mặt đất trải đầy thi thể của Hắc y nhân, nên khen: cái Lý Cáp chỉ còn cách đồng ý, nhìn thấy tên Duẫn Tiếu hào hứng, trong lòng buồn bực: nhàTốt lắm! Con về đi. Trong khoảng thời gian con đi vắng những nữ nhân của con rất bi thương. Nhiều lần ta đi ngang qua còn nghe cả tiếng khóc. Con mau trở về an ủi họ đi. kèoLý Cáp hỏi tên thích khách còn lại: cái Không cần đi nữa đâu!

nhàTỉnh giấc mộng, nhật quang chói lòa kèoHừ. Đi Bắc Cương sao? Chúng ta đi chắc lập được đại công quay về. Quân Bắc phạt cũng có gì là giỏi. Ngoại trừ Hổ Uy tướng quân cùng Lê Bố, những người khác cũng chỉ là bình thường. cái Hài nhi lắng nghe lời dạy của phụ thân. cái Công Tôn Vô Viễn tự giác thu hồi ánh mắt. Hắn đã được biểu ca cho biết từ trước, tên Lý Cáp này tính cách sở hữu rất mạnh, tốt nhất là đừng có ý với nữ nhân của hắn kẻo có ngày đại họa lâm đầu. nhàTheo tính cách Lý Cáp, việc này thập phần có thể. Bất quá chúng ta cũng không chứng cớ, cho dù có, trước mắt cũng không làm gì được hắn. Chỉ là từ đó, có Thiên Gia giáo trợ giúp, Tây Nam xem như hoàn toàn rơi vào tay Lý gia.

kèoThơm thật! So với Thất Lý Hương còn thơm hơn, nhất định là hảo tửu. nhàBa… À không… Bốn… Bốn vạn. nhàBọn họ đến là vì Tịnh Cơ? nhàLý Cáp nói, dù thanh âm rất nhỏ nhưng từ bốn phía vẫn có âm của chính mình vọng lại. nhà"Nhị công tử, Âu Dương Bác cầu kiến." Lúc này Lý An vào phòng bẩm báo.

kèoChủ nhân, phụ cận có hai người có đạo thuật cao thâm. kèoDiễm Nhi cười nói: "Thưa chủ nhân, nhiệm vụ đã hoàn thành." nhàTiếng kêu bén nhọn của nữ nhân vang cùng một tiếng kêu thảm thiết đồng thời vang lên. nhàChuyện xưa kể rằng, ngựa gãy chân là điềm lành mà lương câu không đứng lên nỏi lại càng là điềm lành. cái Ha ha ha ha...

cái Lý Cáp cười lớn rồi thúc ngựa ra khỏi doanh trại, chúng binh sĩ đều thấy nhưng chẳng ai dám ngăn trở, Lý Cáp liền xông thẳng ra khỏi đại môn. kèoNữ hài ngẩng đầu lên, mắt tràn đầy mê mang. cái Một nha hoàn đứng bên ngoài, nhẹ nhàng lên tiếng. kèoLý Cáp khép hờ mắt cười nói: cái Công tử không cần phải lo lắng! Võ công của Vạn Lợi thất hiệp trên giang hồ không tâm thường chút nào, rất có danh tiếng. Vạn Lợi tiêu cục cũng được xưng là Giang Nam đệ nhất tiêu cục. Chắc là trên đường có chút chuyện nên đến trễ thôi.

kèoLý Cáp nhíu mày, quay qua Lý Đông ra dấu, Lý Đông lập tức tiến đến gần. kèoLý Cáp mang theo Hương Hương, cúi đầu nhìn hỏa kỳ lân đá đá đầu nó nói: nhàY loại lắc đầu: kèoHà Nguyên bị chọc tức, nhưng dù mang theo nhiều thân thủ như vậy cũng không đánh lại một Man Ngưu, sau vài lần đọ sức cũng dần hiểu được, tên Man Ngưu này có một thân công phu. Nhưng mà dù là người có công phu thì cũng sẽ phải về nhà nghỉ ngơi, ta chờ khi người nghỉ ngơi thì lúc đó Thanh Thanh sẽ là của ta, Hà Nguyên nghĩ như vậy, liền mỗi ngày mỗi tối đều đến Bách Hoa Lầu cũng qua đêm ở đấy, nhưng dẫu thế cũng không có cơ hội. vì sao? Bởi vì có ba Man Ngưu ở đó, người ta thay phiên nhau canh gác, ban ngày cũng như ban đêm, hắn chính là vô kê sách. nhàPhong Di kinh hô.

cái Y Thần tiền bối, bỏ quá cho, ta quan tâm bệnh tình Linh Nhi, có chút kích động. nhàLý Cáp không màng tới chỉ nói: "Không thành vấn đaề, gia hạn thêm mấy này cũng được. Chỉ là... trời nóng như vậy, hai chất tử kia của ngươi một thân hôi hám bị trói dưới ánh nắng chói chang, phỏng chừng không được bao lâu sẽ bị nướng chín. Ân, lại cũng không được ăn cơm, lại không có nước uống, ngay cả đại tiểu vấn đề cũng chỉ có đứng đó mà giả quyết. Ai nha, thật không biết bọn họ có thể chịu gia hạn cho ngươi mấy ngày nha?" kèoLúc đến đây Tiêu đại tướng quân đã thông báo, không thể tự tiện bắc thượng. Hơn nữa thành này dù không ít lương thảo nhưng chúng ta không có đủ xe ngựa làm sao mà tiếp tế? kèoPhong di nhịn không được muốn quay lại thì bị vệ binh ngăn trở. nhàGiúp ta đưa A Tú về, thuận tiện xem Tịnh Cơ có tỉnh hay không, tỉnh thì bảo Tử Nghiên làm chút cháo, nàng tự mình cho nàng uống một chén.

cái Ặc ? Nhanh như vậy? cái Lưu tiên sinh đang sợ đến ngây người, bất ngờ bị Lý Cáp nhắc không kịp phản ứng. kèoTa giết! cái Lúc này, Lý Cáp một lần nữa cảm thụ sự tỉ mỉ, chu đáo của Thiên Thiên, căn nhà tranh cũ nát chỉ có một chiếc giường cũ cũng đã có người nằm, nhưng Thiên Thiên xảo thủ dùng rơm rạ và hai bộ y phục làm ra hai chỗ nằm tương đối thoải mái. nhàTỷ tỷ khẽ vuốt lưng hắn, an ủi: