Game-VN  >  xsmb 30
chơi bài uno

bàiLời của hắn còn chưa nói xong, đã bị Lý Cáp cắt đứt: chơiNăm đó ta từng nói, nàng phải là của ta, chỉ là của riêng ta mà thôi. chơiLúc này, vị Đại Hạ Quốc quyền thần đối diện với vườn hoa đang suy nghĩ xuất thần. uno Lý Cáp cùng Lê Bố cởi giáp tay nằm trên xe chở rơm tán gẫu. chơiLàm sao? Ngươi biết cô ấy?

uno Không đúng, là dơi. Ngươi xem, cái kia đâu có giống chân đâu. uno Ba Tắc Cát ở bên cũng thất kinh nói: chơiCó thể hắn có bệnh lâu năm mà giấu, bây giờ đi theo chúng ta nằm màn trời chiếu đất nên bộc phát đó mà. bàiMười vạn? Chẳng lẽ thật sự là chủ lực của quân Hồ? uno Bên cạnh Đại Phi cũng có chút không thể kiềm chế được, Thử Nha cũng không chịu thua kém.

bàiBởi vì ta với tỷ tỷ mới bước chân vào giang hồ nên đối với những chuyện của các môn phái còn có giới hạn. Nhưng nàng thì lại khác. Hơn nữa ta nghe người ta nói Băng Cung cũng thuộc U Minh ngày trước. bàiLý Cáp nói: uno Mời ngồi. bàiTrời đã sáng. bàiNói xong lại nhớ tới hồi ác chiến lúc trước mà lòng run lên:

bàiLý Đông đứng sau Lý Cáp liền quát: uno Đoạn đường này rất đơn giản, Lý Cáp ban ngày ngồi trên lưng ngựa cùng thân vệ đi đường, buổi tối thì chui vào trong xe ngựa hưởng thụ Hương Hương và Thiên Thiên. Đói bụng có điểm tâm Tử Nghiên chuẩn bị, mệt mỏi có Hương Hương, Thiên Thiên đấm bóp cho hắn, thật là thoải mái. uno “Cởi nữa.” Lý Cáp thản nhiên nói. bài何似在人间 bàiBên này Lý Cáp đang cùng gia gia thoải mái mà trò chuyện, bên kia Hoa Tư về đến Hoa phủ lại bị phụ thân Hoa Vân Cường tra hỏi.

bàiTa nhớ ngươi đã nói, là vì người được xưng Y Tiên Triệu Thanh Nhã mà đến. chơiLê Anh dậm chân lôi kéo Lê Bố nói: bàiLý huynh đệ! Đã trễ thế này, ngươi tới… chơi"Xin tuân lệnh nương!" Lý Cáp cung kính trả lời. chơiNhưng khi hắn nhìn thấy Lý Cáp thì cũng có chút ngoài ý muốn. Chỉ thấy một thân hắc giáp, dáng người tráng kiện thon dài, mặt mày có thần, khí chất bất phàm, thật thật là có vài phần khí khái mãnh tướng uy vũ. Lý Cáp cùng Lê Bố so sánh cũng không kém bao nhiêu. Trên mặt lại càng nhìn không ra một chút bộ dạng tửu sắc quá độ, cũng làm cho hắn có chút hoài nghi, người này đến cùng có phải hay không con của tổng đốc Lý Cáp.

uno Lý thái sư nhất thời cũng nghĩ không ra biện pháp gì tốt, thấy Lý Cáp nghe lời của hắn sắc mặt có chút cổ quái, không khỏi nói: uno Vậy bây giờ thì sao? bàiTiếp tục chú ý một chút, khi xác định Lý Cáp thực sự đang ngủ, trong lòng Sở Linh Lung không khỏi tức giận. Nàng ở Sở Nguyệt Lâu hiến nghệ tới nay, người nào nghe khúc nhạc của nàng cũng không thể kiềm chế mà lạc vào cảnh sắc bên trong, nhờ thế mà nàng mới có danh hiệu là “Cầm Tiên”, chưa có ai mà nghe nàng gảy đàn mà ngủ cả? Cho dù không hiểu âm luật, cũng là vì sắc đẹp của nàng mà chăm chú lắng nghe, sao lại có người ngang nhiên ngủ trước mặt nàng như thế? uno Hầu gia, chỉ cần ngài chịu buông tha muội muội cùng muội phu lão nô, lão nô nguyện làm khuyển mã cho Hầu gia... bàiHiện tại đi đâu tìm được nhiều rượu vậy chứ?

bàiÁ! chơiTiểu Bích cô nương còn ngại ngùng sao? bàiPhía sau Thiên Thiên, Thanh Thanh cũng Diễm NHi ba thiếu nữ nhịn không được cười khúc khích thành tiếng. uno Hà Liên Khanh nhìn quanh bốn phía, khẽ mỉm cười một cái, lập tức tiếng vỗ tay ầm ầm liền vang lên. Nàng chậm rãi ngồi xuống, bắt đầu biểu diễn ca kỹ. chơiVân Lâm lật chuôi kiếm lại, phía trên rõ ràng khắc một chữ "Linh" to, góc phải bên dưới còn ba chữ "Phí nhân kiếm".

bàiẶc…ặc…ặc…cái kia…cái này… chơiThiên Tú kinh hãi, bước lên phía trước giữ chặt Phong Di, nàng rất khó hiểu, lúc trước ở trước mặt mọi người, nàng vì cứu A Bố Tha mà đồng ý hôn môi Lý Cáp trước mặt mọi người thì Phong Di giữ nàng lại, bảo nàng đừng buông bỏ tôn nghiêm của mình, nhưng là bây giờ Phong Di tại sao phải chà đạp chính mình như thế? Vấn đề kia quan trọng như vậy sao? bàiThật không ngờ dưới đất lại có một cái đại điện hoành tráng đến vậy, thật là to đến đáng sợ, bao bọc xung quanh là một tầng lam quang mỏng làm cho cả người ta cảm thấy bốn phía không có giới hạn mà đỉnh cũng cao đến kinh người, liếc mắt nhìn các cạnh cũng dài đến hàng chục thước khiến hắn có cảm giác mình lâm vào ảo cảnh. Mấy trăm cái hình tam giác to cỡ bàn tay hiện đầy trong khoảng không, bắn ra quang sắc lam nhạt xuống đại điện, lót một mảnh u lam huyền ảo, nhìn lại mới thấy ở đây có một cửa hàng. bàiNăm đó Lý Cáp còn đang học năm cuối của cấp ba (lớp 12). Đầu năm học có một học sinh nữ chuyển tới, thầy chủ nhiệm nhìn qua thành tích học tập của cô rồi quyết định xếp cho cô ngồi cạnh Lý Cáp. uno Lý Cáp lắc đầu nói: